Translate

Thứ Sáu, 1 tháng 9, 2017

CAM HOAI






Cảm hoài






Nguyên tác: Đặng Dung (鄧容
感懷
世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨




Phiên âm Hán-Việt:
Cảm hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.


Dịch nghĩa:
Việc đời dằng dặc mà ta đã già, biết làm thế nào?
Trời đất mênh mông đắm trong cuộc rượu hát ca.
Khi gặp thời, người làm nghề hàng thịt, kẻ câu cá cũng dễ thành công,
Lúc lỡ vận, bậc anh hùng đành phải nuốt hận nhiều.
Giúp chúa, những mong xoay trục đất lại,
Rửa vũ khí không có lối kéo tuột sông Ngân xuống.
Thù nước chưa trả được mà mái tóc đã bạc sớm,
Bao phen mang gươm báu mài dưới bóng trăng.



Bản dịch của Tản Đà
Việc đời man mác, tuổi già thôi!
Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch trời.
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.
Bản dịch của Phan Kế Bính
Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say.
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.




-------------------------


Ban dịch : vophubong

Mang mang thế sự - tuổi già thôi ...
 

Đất  thấp  trời cao có ngậm ngùi ?
 

Vận đến tiểu nhân mừng đắc chí
 

Thời đi quân tử hận buồn trôi..
 

Phò vua bụng  muốn xoay thành quách 
   
Giúp nước vai mong vác cổng trời
 

Đầu bạc quốc thù còn chửa trả
 

 Gươm mài mấy độ  bóng trăng soi...


Bản dịch :Trần Nam Vương


Chớ trách ta sao tuổi đã già

Bên trời rượu uống vỗ bàn ca

Tiểu nhân vận đến thành công dễ

Hào kiệt thời đi mắt lệ nhoà...

Giúp chúa lòng mong xoay thế cục

Phò vua khôn kéo nỗi thiên hà

Quốc thù tóc bạc còn đâu trả !

Mấy độ gươm mài bóng nguyệt sa..

Trần Nam Vương

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

Nửa thế kỷ trước, phụ nữ Sài Gòn đã ăn mặc đẹp như thế này

Nửa thế kỷ trước, phụ nữ Sài Gòn đã ăn mặc đẹp như thế này




Sài Gòn trong những bức ảnh xưa hiện lên với những quý cô xinh đẹp, phóng khoáng và chịu chơi… luôn khiến người ta thích thú.
Sài Gòn đã bước qua những giai kỳ hoa lệ khác nhau, giai kỳ nào cũng tân thời và phồn hoa. Thế kỷ trước, Sài Gòn được những tao nhân mặc khách mà giờ chắc đã ra thiên cổ gần phân nửa ưu ái gọi bằng cái tên Hòn ngọc Viễn Đông.
Tôi luôn tự hỏi, điều gì khiến Sài Gòn được ưu ái gọi tên như thế, do vị trí địa lý phù hợp với những cuộc kinh thương ngoại quốc, do đất chật người đông, ồn ào náo nhiệt với những vũ trường, rạp hát ken đặc người...? Không, có lẽ Sài Gòn được ví như ngọc là bởi con người, nhất là phụ nữ Sài Gòn thời đó.
alt
Phụ nữ Sài Gòn nửa thế kỷ trước đã biết ăn mặc sao cho thật có gu và tạo nên cho mình một hào quang riêng biệt. Từ một cô gái xa lạ băng ngang qua đường với kiểu tóc "bình bông" và đôi kính râm thôi cũng đủ khiến cánh đàn ông đang đọc nhật trình gần đó phải ngẩn ngơ ngước nhìn.
Hay những cô nàng mặc áo dài đáy thắt lưng ong, mắt kẻ viền đen, tay cầm dù hoa đang vội vàng nhảy lên một chiếc xích lô gần đó để đi cho kịp giờ coi hát cũng đủ khiến các ông các anh chạy theo, xin một lần hò hẹn. Và cả những người đàn bà buôn gánh bán bưng nhưng biết chăm chút từng nét chỉ, thớ vải áo dài để bước xuống đường sao cho ra dáng Sài Thành nhất…
alt
Áo dài, nón lá và đôi guốc vài phân là những món đồ thời trang không thể thiếu của phụ nữ Sài Gòn thời trước.
Ngắm nhìn những bức ảnh phụ nữ Sài Gòn thế kỷ trước, tôi đồ rằng đó là phố thị duy nhất trên thế giới nơi một người đàn bà bình thường trên phố cũng mang phong thái của một quý bà dạ hội.
alt
Sự giao thoa giữa tân thời và truyền thống đã được phụ nữ Sài Gòn xưa áp dụng triệt để, nhưng không vì thế mà nó kém xinh, ngược lại nó tôn lên vẻ hiện đại nền nã của phụ nữ thời đó.
alt
Sơ mi trắng và chân váy ngang đầu gối cũng là một mốt thời mấy chục năm trước của những cô nàng trẻ trung hiện đại.
alt
Nhìn lướt qua thôi cũng nhận ra đây đích thực là phụ nữ Sài Gòn.
alt
Sự hòa trộn tinh tế giữa tân thời và nét cổ Á Đông.
alt
Cách ăn mặc và ngôn ngữ cơ thể cũng đủ để chứng minh đặc tính phóng khoáng của phụ nữ Sài Gòn nửa thế kỷ trước. Áo dài nền nã là vậy, phụ nữ Sài Gòn dường như vẫn chẳng e ấp mà rất cởi mở, tự tin trong phong thái.
alt
Appe Three - ban nhạc 3 cô gái chuyên biểu diễn ở các hộp đêm với lối ăn mặc vô cùng gợi cảm.
alt
Nhưng suy cho cùng, dù Sài Gòn ngày ấy có tân thời cách mấy, những người phụ nữ vẫn ưu ái chọn chiếc áo dài mỗi khi xuống phố.
alt
Sài Gòn luôn nắng nóng quanh năm nên dù cũng là phụ kiện không thể thiếu của chị em thời đó.
alt
Một quý cô hiện đại với đồ Âu, kính mát và kiểu tóc đặc trưng Sài Gòn.
alt
Kiểu tóc pin-up rất đặc trưng của phụ nữ Sài Thành thời trước.
alt
Đừng nghĩ phụ nữ Sài Gòn cách đây nửa thế kỷ chỉ biết ăn diện mua sắm, mà đọc báo cũng là một thú tao nhã của chị em. Trong ảnh là một cô gái đứng mua báo tại một kiôt góc đường Tự Do - Nguyễn Văn Thinh (nay là Đồng Khởi - Mạc Thị Bưởi).
alt
Ngoài đi bộ dạo phố, nhiều quý bà, quý cô còn chọn xích lô làm phương tiện di chuyển hàng ngày.
alt
Những quý cô hiện đại ngày đó của Sài Gòn đang có một cuộc tán gẫu nho nhỏ trong quán cafe.
alt
Một cô gái đang chăm chú đọc tạp chí Salut Les Copains magazine - tạp chí Pháp rất nổi tiếng vào những năm 60 tại Sài Gòn.
alt
Áo dài và xe đạp là hình ảnh thường thấy trong những hình chụp phụ nữ Sài Gòn hơn nửa thế kỷ trước.
alt
Phụ nữ Sài Gòn ngày trước cũng rất ưa đi mua sắm, vào những buổi cuối ngày mát mẻ, chị em hay rủ nhau đến các thương xá để chọn mua những món đồ yêu thích.
alt
Một "Paris Phương Đông" phồn thịnh với cub, vespa và những quý cô hợp mốt.
alt
Một người phụ nữ Sài Gòn mặc áo dài phi bóng tím, tay cầm dù đang ung dung dạo phố tại Công Xã Paris trước 1975.
alt
Váy suông cùng họa tiết đơn giản luôn là món đồ được những chị em trẻ tuổi Sài Gòn yêu thích.
alt
Khi phụ nữ Sài Gòn đi lễ chùa đầu năm.
alt
Một lối nhỏ kinh kỳ hoa lệ có cô gái Sài Gòn đang vội chân đi.
alt
Vespa, váy bút chì, tóc bob, kính râm thì còn gì hiện đại hơn?
alt
Một người đàn bà xa lạ bình thường ngoài phố nhưng mang phong thái của một quý cô thứ thiệt, đang chuẩn bị đi dạ hội.
alt
Những quý bà thành đô đang qua đường trong những ánh nhìn ngẩn ngơ.
alt
Thật không ngoa khi nói Sài Gòn là phố thị đài các của phương Đông.
alt
Áo dài thướt tha, tóc bay trong gió thì luôn có những ánh mắt dõi theo.
alt
Một góc phố giai nhân của Sài Gòn.
alt
Quần ống loe - mốt của những năm 70 được phụ nữ Sài Gòn nhiệt liệt chào đón.
alt
Quý cô Sài Gòn xưa vừa hiện đại, vừa đài các.
alt
Nghinh tân những vẫn thủ cựu, Sài Gòn vẫn luôn là một bức tranh lập thể tuyệt vời như thế.
alt
Một cô gái mặc áo dài trắng, đeo khăn trắng và tạo điểm nhấn bởi cặp kính đen, trông không khác nào một bức ảnh bìa của tạp chí nước ngoài.
alt
Với chiếc túi xách nhỏ xinh bên tay, phụ nữ Sài Gòn xưa trông rất mốt đấy chứ!
alt
Ngoài những cây dù, kính râm cũng là một phụ kiện không thể thiếu của các quý cô Sài Gòn xưa, vì nó giúp họ toát lên sự thời thượng, sang trọng.
alt
Những chiếc đầm rất mốt đã được phụ nữ Sài Gòn thế kỷ trước diện chỉ "chậm" hơn xu hướng của thế giới vài tháng.
Sexy thì sao phải đợi? Ngày xưa, quý cô Sài Gòn đã ăn chơi thế này cơ mà!

suu tam internet


Thứ Hai, 19 tháng 6, 2017

HOA VÔ ƯU NỞ RỘ MÙA NÀY

HOA VÔ ƯU  NỞ RỘ MÙA NÀY
 

… Đường quê nhân buổi vân du,
Ghé chùa xin hỏi thiền sư đâu là?..
“Sư đà hái thuốc phương xa,
Mây bay hạc lánh biết là về đâu?”[1]  

 
 
Lòng thành nương dựa chốn am mây,
Thanh thản hồn vương ngọn khói say.
Mắt dõi quê cha tràn mộng đẹp,
Môi lần  ý mẹ  vạn lời hay.
Sáng qua phố thị dòng sông chảy,
Chiều đến trăng ngàn cánh hạc bay.
Lắng đục khơi trong mùi thế tục,
Hoa Vô Ưu nở rộ mùa này…
 
Dương Lam [voduonghonglam]
 

[1]  …“Sư đà hái thuốc  phương xa, Mây bay hạc lánh biết là về đâu ?[Nguyễn Du.]
 




Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

10 loài chim bay cao nhất hành tinh,






10 loài chim bay cao nhất hành tinh, số 3 hóa ra là ‘cao thủ ẩn mình’ bấy lâu

In Giải Trí


daicon

Trang The Mysterious World vừa đưa ra danh sách 10 loài chim bay cao nhất thế giới. Đừng đầu là chim Gyps Rueppellii có thể bay ở độ cao tối đa 11.277,6m.
1. Gyps Rueppellii (độ cao tối đa: 11.277,6m).
ch

2. Sếu cổ trắng (độ cao tối đa: 10.058,4m).
ch1
3. Ngỗng Ấn Độ (độ cao tối đa: 8.839,2m).
ch2
4. Thiên nga lớn (độ cao tối đa: 8.229,6m).
ch3
5. Pyrrhocorax Graculus (độ cao tối đa: 8.077,2m).
ch4
6. Kền kền râu (độ cao tối đa: 7.315,2m).
ch5
7. Vịt cổ xanh (độ cao tối đa: 6.400,8m).
ch6
8. Limosa Lapponica (độ cao tối đa: 6.096m).
ch7
9. Hạc trắng (độ cao tối đa: 4.876,8m).
ch8
10. Thần ưng Andes (độ cao tối đa: 4.572m).
ch9
Theo danviet.vn

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

Cảm hoài

Nguyên tác:
Đặng Dung (鄧容
感懷
世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨  
  

Phiên âm Hán-Việt:
Cảm hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.    
 
Dịch nghĩa:
Việc đời dằng dặc mà ta đã già, biết làm thế nào?Trời đất mênh mông đắm trong cuộc rượu hát ca.Khi gặp thời, người làm nghề hàng thịt, kẻ câu cá cũng dễ thành công,Lúc lỡ vận, bậc anh hùng đành phải nuốt hận nhiều.Giúp chúa, những mong xoay trục đất lại,Rửa vũ khí không có lối kéo tuột sông Ngân xuống.Thù nước chưa trả được mà mái tóc đã bạc sớm,Bao phen mang gươm báu mài dưới bóng trăng.
 
  Bản dịch của Tản Đà
 
Việc đời man mác, tuổi già thôi!
Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch trời.
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.
 
 Bản dịch của Phan Kế Bính
 
Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say.
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.  


-------------------------
  Bản dịch của Dương Lam [Tú lang thang]

Mang mang thế sự - tuổi già thôi ...
Đất gởi  trời xanh ...chén ngậm ngùi
Vận đến tiểu nhân mừng đắc chí
Thời đi quân tử hận buồn trôi..
Phò vua tay muốn xoay thành quách
Giúp nước vai mong vác cổng trời
Đầu bạc quốc thù còn chửa trả
Gươm mài mắy độ bóng trăng soi...?
 

Cảm hoài




Nguyên tác:
Đặng Dung (鄧容
感懷
世事悠悠奈老何
無窮天地入酣歌
時來屠釣成功易
運去英 雄飲恨多
致主有懷扶地軸
洗兵無路挽天河
國讎未報頭先白
幾度龍泉戴月磨  
  

Phiên âm Hán-Việt:
Cảm hoài
Thế sự du du nại lão hà?
Vô cùng thiên địa nhập hàm ca
Thời lai đồ điếu thành công dị,
Vận khứ anh hùng ẩm hận đa.
Trí chủ hữu hoài phù địa trục
Tẩy binh vô lộ vãn thiên hà.
Quốc thù vị báo đầu tiên bạch,
Kỷ độ Long Tuyền đới nguyệt ma.    
 
Dịch nghĩa:
Việc đời dằng dặc mà ta đã già, biết làm thế nào?Trời đất mênh mông đắm trong cuộc rượu hát ca.Khi gặp thời, người làm nghề hàng thịt, kẻ câu cá cũng dễ thành công,Lúc lỡ vận, bậc anh hùng đành phải nuốt hận nhiều.Giúp chúa, những mong xoay trục đất lại,Rửa vũ khí không có lối kéo tuột sông Ngân xuống.Thù nước chưa trả được mà mái tóc đã bạc sớm,Bao phen mang gươm báu mài dưới bóng trăng.
 
  Bản dịch của Tản Đà
 
Việc đời man mác, tuổi già thôi!
Đất rộng trời cao chén ngậm ngùi.
Gặp gỡ thời cơ may những kẻ,
Tan tành sự thế luống cay ai!
Phò vua bụng những mong xoay đất,
Gột giáp sông kia khó vạch trời.
Đầu bạc giang san thù chửa trả,
Long tuyền mấy độ bóng trăng soi.
 
 Bản dịch của Phan Kế Bính
 
Việc đời bối rối tuổi già vay,
Trời đất vô cùng một cuộc say.
Bần tiện gặp thời lên cũng dễ,
Anh hùng lỡ bước ngẫm càng cay.
Vai khiêng trái đất mong phò chúa,
Giáp gột sông trời khó vạch mây.
Thù trả chưa xong đầu đã bạc,
Gươm mài bóng nguyệt biết bao rày.  


-------------------------
  Bản dịch của Dương Lam [Tú lang thang]

Mang mang thế sự - tuổi già thôi ...
Đất gởi  trời xanh ...chén ngậm ngùi
Vận đến tiểu nhân mừng đắc chí
Thời đi quân tử hận buồn trôi..
Phò vua tay muốn xoay thành quách
Giúp nước vai mong vác cổng trời
Đầu bạc quốc thù còn chửa trả
Gươm mài mắy độ bóng trăng soi...?
 
No comments:

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

MẸ TÔI


MẸ TÔI



Thương mẹ tuổi xuân đã goá chồng

Một mình nuôi nấng cả đàn con

Hạ tàn quanh quẩn bên nương rẩy

Đông lạnh lui cui bếp lữa hồng


Trăng sáng nhà bên vang trẻ gọi

Chuông chiều xóm dưới vọng thu không.

Mẹ ngồi vá áo tay run rẩy

Che lạnh cho con được ấm lòng...


Ấm lòng con trẻ ngày thơ dại

Vui tuổi ngây ngô được bế bồng

Nắng nhạt thu tàn hoa lạc chợ

Mẹ gầy xuân sắc tuổi long đong



Bốn con bụng lép nằm bên vách

Một mái tranh xiêu vẹo giữa đồng

[Ai đỡ đần
mẹ ngày gió bão
..

Ai dìu thuyền mẹ lúc qua sông...]


Qua sông buổi ấy trời giông bão

Chinh chiến bao năm khói mịt mờ

Đất mẹ đạn cày trơ gốc rạ

Quê nghèo bom xới nát trường xưa



Chim non lìa tổ bay tan tác

Bầy trẻ tha hương lạc bến bờ

Mẹ dắt con về qua xứ ngoại

Nương nhờ cậu mợ những ngày thơ...


Thơ ngây tuổi ấy lòng trong trắng

Dãi nắng dầm sương mẹ gánh gồng

Sáng chợ Hàm Rồng mưa hối hã

Chiều sông Đò Gặp lũ tràn tuông


Cũ khoai cũ sắn đời lam lũ

Bữa đói bữa no bụng thất thường

Con mẹ nhìn nhau bao trĩu mến

Cuộc đời như cổ tích ...thân thương...



Thương thân mẹ , cánh cò bay lã

Bắt ốc , mò cua, nấu bát canh

Con ốm mẹ lo từng chén thuốc

Mẹ gầy con chỉ biết loanh quanh...


Chớp nguồn mưa biển em thương chị

Nắng đục trời trong mẹ nhớ anh

Rồi một ngày nào mưa gió tạnh

Sông hồ bãng lãng dáng mây xanh...



Mây xanh ai kết bằng nhung gấm

Nắng trải ngàn hoa chị lấy chồng

Tôi cũng mừng vui may áo mới

Nhìn thằng em nhỏ hát bên song.



Pháo reo ông chúc câu thơ đẹp

Nhạc trổi bà vui chén rượu hồng

Tay mẹ ôm chầm thương lấy chị

Mẹ cười mắt Mẹ quá mênh mông...


Rồi mùa thu ấy con xa mẹ

Chinh chiến bao năm khói mịt mờ

Lữa hạ thiêu tàn hoa dĩ vãng

Mây mù nhuộm úa lá vàng mơ



Con đi xây dựng mùa thương nhớ

Giặc cướp phá tan tuổi đợi chờ

Nhưng buổi con về … mẹ đã mất

Niết bàn theo Phật tự ngàn xưa...



Mẹ ơi con vẫn luôn thương mẹ

Con vẫn là con của mẹ hoài

Con vẫn là con ngày nhỏ dại

Những ngày phá phách bị đòn roi...




Mẹ ơi con vẫn luôn còn mẹ

Dẫu Mẹ bao năm chẳng trở về

Dẫu đã nghìn trùng xa cách biệt

Con luôn bên mẹ những ngày thơ...

Dương Lam [vophubong] 


Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

CHIÊM BAO




CHIÊM BAO




Mười mấy năm trời chẳng gặp nhau,

Đời y như một giấc chiêm bao.

Đường xưa ta chẳng còn chung lối,

Quán cũ mình tôi rượu cạn bầu.

Xuân đến thu đi ngày tháng lụn,

Sông mòn núi cạn nghĩa tình sâu.

Nửa khuya thức giấc hồn ngơ ngác

Trong mộng như vừa mới gặp nhau…
 
 
 

Thứ Bảy, 22 tháng 4, 2017

Bến xuân

Bến xuân



Thương nhau đâu sá cảnh sang nghèo,
 
Bến nước mười hai - cũng ráng theo.
 
Bến đục anh đào ao thả cá ,
 
Dòng trong em cấy ruộng đồng gieo.
 
Nhớ hồi con dại còn nheo nhóc ,
 
Thương phận em thơ lúc bọt bèo.
 
Mưa tạnh. Lạy trời mau mau sáng,
 
Ta về thuyền mộng bến Xuân neo…


Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

CẠN CHÉN ĐÊM NAY

CẠN CHÉN ĐÊM NAY
 

 “Tình đong càng lắc lại càng đầy”,[1]
Tri kỷ tương phùng mấy thuở say.
Bữa tiệc đoàn viên vừa mới gặp ,
Vần thơ sum họp đã bao ngày.
Giang hồ gác kiếm - thơ giong ruổi,
Lữ khách dừng chân - áo bụi bay.
Ngựa đã buông cương . Mồi đã sẵn…
Bồ đào ta cạn chén đêm nay…

Dương Lam[vophubong] 


Thứ Tư, 19 tháng 4, 2017

BÚT THẮM LÒNG SON CHẲNG GỢN SẦU




BÚT THẮM LÒNG SON CHẲNG GỢN SẦU


Ta hỏi rằng xưa gặp gở đâu ?

Trăng rằng xưa lạc bến giang đầu

Hỏi thuyền - thuyền vội mà quên hẹn

Hỏi gió - gió hờn để phải đau

Hỏi bướm- bướm còn đang thơ thẩn

Hỏi đêm - đêm ngủ suốt canh thâu

Hỏi người - người vẫn còn mê mãi

Bút thắm lòng son- chẳng gợn sầu ...

voduonghonglam




Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017




BÊN DÒNG SÔNG CỬU...NƯỚC XANH TƯƠI

Trời đông một sáng tưng bừng dậy ,
Dân Việt hò reo giữa biển khơi.
Hải đảo đất liền hoa thắm nở,
Rừng xanh núi thẳm lá xinh tươi.


Cha xây bờ cõi ngàn hoa gấm,
Mẹ viết muôn trang sử tuyệt vời.
Em hẹn anh về cùng hội ngộ,
Bên dòng sông Cửu nước xanh tươi...
Dương Lam [vophubong]

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017



BẾN VẮNG
Tác giả: Dương Lam[vophubong]



Một chiếc thuyền câu nhỏ bé neo,
Đêm khuya gió lạnh giữa ao bèo.
Vài con cá bạc âm thầm đớp,
Một ánh sao vàng lặng lẽ gieo.
Ông lão mơ màng say khói thuốc,
Trăng già lơ lững dợm bay theo.
Cành khuya xào xạc con tu hú,
Mặc khách tao nhân giữa bến nghèo…

Dương Lam[vophubong]

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

Bên trời hong nắng bước ta đi



Bên trời hong nắng bước ta đi...
      


Ngày tháng đi mau qua cửa sổ
Tìm em vô lượng thế gian kỳ
Trần gian vọng tưởng do mê thức
Như  bóng trăng vàng dưới đáy ly
Vạn pháp từ tâm sinh tất cả...
Hoạ ảnh trong gương chẳng thấy gì
Rời phố Bol-sa về bách bộ
Bên trời hong nắng bước ta đi...


Dương Lam [vophubong]

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

BẮC BÌNH VƯƠNG NGUYỄN HUỆ VÀ ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN KỶ DẬU [1789 ]

Đón Xuân nầy,nhớ Xuân xưa....Đọc lịch sử ngày nay,nhớ lịch sử ngày xưa...Chúng ta cùng nhau đọc:
BẮC BÌNH VƯƠNG NGUYỄN HUỆ VÀ ĐẠI THẮNG MÙA XUÂN KỶ DẬU [1789 ]


Như mơ ngày Tết xuân năm ấy

Nguyễn Huệ oai hùng giữa núi sông.

Áo trận thơm nồng xuân Kỷ Dậu,

Giáp bào rạng rỡ đất Thăng Long.

Trời Nam Lừng Lẫy Trang Hào Kiệt,

Sử Việt Vang Danh Giống Lạc Hồng.

Thắp nén hương lòng dâng Tổ Quốc,

KHÓI TRẦM LỘNG GIÓ QUYỆN TRỜI ĐÔNG...

Duonglam[vophubong]

 =================

Chu thich:
Chiến thắng XUÂN KỶ DẬU (1789)

Bài chi tiết: Trận Ngọc Hồi - Đống Đa, Trận Hà Hồi, Trận Ngọc Hồi, Trận Đống Đa, và Trận Thăng Long

Thần tốc bắc tiến

Trận Ngọc Hồi - Đống Đa

Lê Chiêu Thống chạy sang Trung Quốc, cầu viện hoàng đế nhà Thanh là Càn Long. Cuối năm 1788, Càn Long sai Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị chỉ huy 29 vạn quân Thanh hộ tống Lê Chiêu Thống về Đại Việt với danh nghĩa “phù Lê”, vào chiếm đóng Thăng Long.

Quân Tây Sơn do Đại tư mã Ngô Văn Sở, theo mưu kế của Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích và các mưu thần khác, chủ động rút quân về đóng ở Tam Điệp - Biện Sơn cố thủ chờ lệnh.

Nghe tin báo, ngày 25 tháng 11 năm Mậu Thân (22 tháng 12 năm 1788), Nguyễn Huệ xuất quân tiến ra Bắc Hà. Để lấy danh nghĩa chính thống, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu Quang Trung.

Ngày 29 tháng 11 năm Mậu Thân (26 tháng 12 năm 1788), đại quân của hoàng đế Quang Trung tới Nghệ An, dừng quân tại đó hơn 10 ngày để tuyển quân và củng cố lực lượng, nâng quân số lên tới 10 vạn, tổ chức thành 5 đạo quân: tiền, hậu, tả, hữu và trung quân, ngoài ra còn có một đội tượng binh gồm 200 voi chiến. Quang Trung còn tổ chức lễ duyệt binh ngay tại Nghệ An để khích lệ tinh thần và ý chí quyết chiến, quyết thắng của tướng sĩ đối với quân xâm lược Mãn Thanh. Ngay sau lễ duyệt binh, Quang Trung tiến quân ra Bắc Hà.

Tôn Sĩ Nghị coi thường quân Tây Sơn, sau nghe lời các tướng của Chiêu Thống thì có lo đôi phần, hẹn mồng 6 Tết ra quân đánh Tây Sơn.

Ngày 20 tháng Chạp năm Mậu Thân (15 tháng 1 năm 1789), đại quân của Quang Trung đã ra đến Tam Điệp. Sau khi xem xét tình hình, Quang Trung hẹn ba quân ngày mồng 7 Tết sẽ quét sạch quân Thanh, vào ăn Tết ở Thăng Long.

Quang Trung chia quân làm 5 đạo. Một cánh do đô đốc Long chỉ huy từ làng Nhân Mục tập kích đồn Khương Thượng và phía Tây Thăng Long. Cánh đô đốc Bảo tiến đánh các đồn phía Nam Thăng Long. Trung quân do đích thân Quang Trung chỉ huy, phối hợp với đô đốc Bảo đánh diệt các đồn phía Nam Thăng Long. Cánh đô đốc Tuyết và đô đốc Lộc theo đường biển ra Bắc, chặn đường lui của địch ở phía Bắc sông Nhị Hà và huyện Phượng Nhãn.

Đêm 30 tháng Chạp âm lịch, quân Tây Sơn đánh diệt đồn Gián Khẩu của các tướng Lê Chiêu Thống. Sau đó Quang Trung đánh diệt các đồn Nguyệt Quyết, Nhật Tảo, dụ hàng được đồn Hà Hồi. Đêm mồng 4 Tết, Quang Trung tiến đến trước đồn lớn nhất của quân Thanh là Ngọc Hồi nhưng dừng lại chưa đánh khiến quân Thanh lo sợ, phần bị động không dám đánh trước nhưng cũng không biết bị đánh lúc nào. Trong khi đó cánh quân của đô đốc Long bất ngờ tập kích đồn Khương Thượng khiến quân Thanh không kịp trở tay, hàng vạn lính bỏ mạng. Chủ tướng Sầm Nghi Đống tự vẫn. Xác quân Thanh chết sau xếp thành 13 gò đống lớn, có đa mọc um tùm nên gọi là gò Đống Đa.

Đô đốc Long tiến vào đánh phá quân địch phòng thủ ở Tây Long. Sáng mồng 5, Quang Trung mới cùng đô đốc Bảo tổng tấn công vào đồn Ngọc Hồi. Trước sức tấn công mãnh liệt của Tây Sơn, quân Thanh bị động thua chết hàng vạn, phần lớn các tướng bị giết.[Trong khi Quang Trung chưa đánh Ngọc Hồi thì Tôn Sĩ Nghị nghe tin đô đốc Long đánh vào Thăng Long, cuống cuồng sợ hãi đã bỏ chạy trước. Đến sông Nhị Hà, sợ quân Tây sơn đuổi theo, Tôn Sĩ Nghị hạ lệnh cắt cầu khiến quân Thanh rơi xuống sông chết rất nhiều làm dòng sông bị nghẽn dòng chảy. Trên đường tháo chạy, Tôn Sĩ Nghị bị hai cánh quân Tây Sơn của đô đốc Tuyết và đô đốc Lộc chặn đánh, tơi tả chạy về. Lê Chiêu Thống hớt hải chạy theo Nghị thoát sang bên kia biên giới. Quân Tây Sơn đuổi theo và rao lên rằng sẽ đuổi qua biên giới đến khi bắt được Tôn Sĩ Nghị và Chiêu Thống mới thôi. Bởi thế dân Trung Quốc ở biên giới dắt nhau chạy làm cho suốt vài chục dặm không có người. Như vậy, sớm hơn dự kiến, chỉ trong vòng 6 ngày, quân Tây Sơn đã đánh tan quân Thanh. Trưa mồng 5 Tết, Quang Trung tiến vào thành Thăng Long trong sự chào đón của nhân dân...

Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

Anh tìm em lội khắp trời tây.


Anh tìm em lội khắp trời tây.
 [Trich QUÊ HƯƠNG VÀ TÌNH YÊU]

Ly hương gặp lại mùa hoa nở,
 

Chim én bên trời vụt cánh bay,
 

Nhạn lạc bầy tìm nhau biển bắc,
 

Anh tìm em lội khắp trời tây.



Sáng lên New York sương mờ lạnh,
 

Chiều lại Boston tuyết phủ đầy.
 

Em trở về vui lòng phố thị ,
 

Anh về rượu uống trắng đêm say...
 

Dương Lam-vophubong 
 

Thứ Tư, 22 tháng 3, 2017

Thương về đất mẹ

Thương về đất mẹ


Tác giả: Dương Lam [vophubong]

Ta trở về thăm quê hương cũ,
Trong giấc mơ nỗi nhớ bềnh bồng.
Bến Điện- bình con đò xưa vắng khách,
Cây đa già soi bóng nước bên sông.

Đây Phú-chiêm mì tôm vàng ,sứa bạc
Mát lòng ta từng trưa nắng đi về
Đây bãi Phương-Trà ngàn dâu xanh ngát
Dấu chân ta từng bước dõi đường quê.

Thương biết mấy con đường ra Đà- nẵng
Đồng Quế-sơn rực rỡ lúa hong vàng.
Con tu hú dục hè về rộn rã
Mui cá chuồng cơm lúa mới thơm hương.

Đình Hà- mật hôm nào vui mở hội
Tiếng trống chầu khuya rung bóng trăng vàng.
Ga Vĩnh- điện mùa tan trường phượng đỏ,
Đã xa rồi những bóng dáng thân thương.

Chợ Phú- bông ngày hai buổi họp
Mẹ oằn vai quang gánh sớm chiều,
Biển Cửa- Đại sóng pha màu lấp lánh,
Mai em về kỷ niệm nhớ mang theo.

Đây Cẩm- lậu thân yêu làng quê ngoại
Đường quanh co nước lũ những đông về.
Xóm Vạn Buồn soi mình bên sông nhỏ
Đời êm đềm như nghĩa mẹ tình quê.

Đại- lộc đó đất lành thơm trái ngọt
Vườn sang xuân hoa bướm hẹn thề.
Nhấp chút ruợu cần môi em thắm đỏ,
Thường- Đức đi về mấy dặm sơn khê.

Qua Bàn- Lãnh cây đa cao chót vót [1]
Tiếng mẹ à ơi ! giấc ngũ chiêm bao.
Đất Xuân- Đài ngàn năm thơm khí tiết,
Hoàng- Diệu xưa rạng rỡ tiếng anh hào.

Cô gái Duy- xuyên trên khung cửi,
Tay đưa thoi em dệt lụa cho đời.
Mấy độ xuân về hoa vàng rực rỡ,
Tấm lụa cho mình em dệt xong chưa ?

Đây Gò-Nổi miền dâu tằm nổi tiếng,
Sao em chưa về nhặt kén ươm tơ ?
Kéo sợi tơ vàng óng ả,
Làm sợi tơ trời, kết mối duyên thơ .

Ai ghé Tam kỳ ? Ai về phố Hội ?
Có nghe trong tim máu chảy dập dồn.
Có nghe cõi lòng rưng rưng thổn thức
Đất mẹ ngàn năm nghĩa nặng săt son.

Quảng- Đà đó với bao nhiêu kỷ niệm
Mai ta về tìm lại dấu ngày xưa
Gọi tên từng niềm thương nỗi nhớ
Viết lên muôn vạn lời thơ.



[1] Ở Gò-Nổi Điện-bàn có bài hát ru em :Cây đa mô cao cho bằng cây đa Bàn lãnh, đất mô thanh cảnh cho bằng đất Bảo an.Chỗ mô vui cho bằng chỗ Phố chỗ Hàn, dưới sông tàu chạy trên đàng ngựa xe.