Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

TƯƠNG TƯ MÙA THU



TƯƠNG TƯ MÙA THU
 
Tôi thức giấc đưa em vào cuối nẻo ,
Đường lên đồi cỏ ướt lối chân đi,
Rồi gục khóc một mình trong lạnh lẽo ,
Nhìn sao đêm , trăng rụng nguyện thề.
 
Khi trời đất còn nổi cơn gió buị,
Khi mùa thu còn thương nhớ sương khuya.
Tôi nguyện về bên em làm tôi tớ,
Thả mây bay cho tám hướng giăng mờ.
 
Có phải đêm qua em nằm trong mộng ?
Mùa thu về len lén ở vành môi ,
Em chợt thức uống mùa thu lạnh mất,
Nên bây giờ thương nhớ gởi trong tôi ?                
 
Hay em đã đem mùa thu giấu kín ?
Vào trong tay, trong mắt, trong môi em .
Rồi em thả tóc buồn làm mây tím,
Nhỏ lệ sầu làm những giọt mưa đêm.
 
Tôi sẽ trải vàng thu xao xác lá,
 Mưa buồn rơi giăng mắc lối em về .
Từng cánh nhạn bên trời khuya lặng lẻ,
Cũng âm thầm theo dõi bước em đi.
 
 Tôi sẽ gọi tên em là Chức nữ,
Bởi ngày xưa em dệt lụa cho trời.    
Cầu Ô Thước hỏi dài bao nhiêu nhịp ,
Ngưu lang đành chờ đợi đến tương tư ? *
 
Tôi sẽ gọi sao trời về làm chứng ,
Bởi vì xưa em thục nữ yêu chồng            
Bởi ngày xưa em là trang mỹ nữ ,
Vì yêu chàng nên phải đọa bên sông.
 
Ơi Ngân hà ! bao xa mà cách trở ,
Ơi muà thu , ngày tháng bảy đêm rằm ,
Ơi Ngưu lang ! ngẩn ngơ chi bên đó,
Sao chưa về đưa Chức nữ sang sông.
 
Chuyện tình ấy ngàn xưa ai đã viết,
Mà ngàn  sau mây tím  vẫn giăng mờ.
Mà ngàn sau mưa sầu còn giăng mắc .
Để thu về lụt lội đến trăng sao.
 
Tôi  mang số kiếp thẩn thơ, sầu mộng
Bài TƯƠNG TƯ xin gửi tặng cho đời .
Để một mai em về qua xứ lạ,
Ngắm mây trời mà  nhớ đến thu xưa .
 
Dương Lam[vophubong]
 
*
Chức nữ là nàng con gái dệt lụa cho Bà Trời , Ngưu lang là  chàng trai chăn trâu cho Ngọc hoàng thượng đế. Hai người phải lòng yêu nhau . Ngọc hoàng giận , đày hai người  ra,mỗi người ở một bên bờ sông Ngân hà và mỗi năm chỉ cho  được gặp nhau môt lần ,vào ngày rằm tháng bảy .

 Tục truyền đến ngày ấy thì loài quạ đen [tức chim Ô thước ] từ mọi nơi tề tựu về bắt cầu cho hai người qua lại gặp nhau .Còn về mùa thu thường có mưa Ngâu giăng mắc, tục lệ dân gian cho rằng , đó là nước  mắt của nàng Chức nữ thương nhớ người yêu , chắc cũng do người đời thêu dệt thêm để làm đẹp ,thi  vị hóa cho mối tình  nầy vậy .
 

1 nhận xét:

  1. Tương tư một thuở sương mờ núi
    Lá thu sầu xào xạc bước chân côi
    Ánh trăng gầy khuya về không tỏ lối
    Đêm hoang đường bạc trắng cả phai phôi...

    Sang thăm anh,chúc anh sức khỏe và luôn sáng tác nhiều thơ hay !

    Trả lờiXóa